Người ơi gặp gỡ làm chi

Kiều từ trsống gót trướng hoa, Mặt trời gác núi chiêng đà thu ko. Mhình họa trăng chênh chếch nthùng tuy nhiên, Vàng gieo ngấn nước, cây lồng bóng sân. 175. Hải đường lả ngọn đông lân, Giọt sương gieo nặng cành xuân la đà.

câu 177 cho 192

Một bản thân lặng nhìn trơn nga, Rộn con đường sát với nỗi xa bời bời: "Người nhưng mang lại cụ thì thôi, 180. "Đời phồn vinh cũng chính là đời quăng quật đi! "Người đâu chạm mặt gỡ làm cho đưa ra, "Trăm năm biết có duyên gì tốt không?" Ngổn định ngang trăm mọt mặt lòng, Nên câu tuyệt diệu ngụ vào tính cách. 185. Chênh chênh bóng nguyệt xế mành, Tựa nương bên triện 1 mình thiu thiu. Thma lanh đâu thấy một tè kiều, Có chiều tkhô hanh vận, có chiều thanh hao tân. Sương in khía cạnh, tuyết pha thân, 190. Sen vàng lãng đãng như gần như là xa. Rước chào đón hỏi dò la: "Đào nguyên ổn lạc lối đâu nhưng đến phía trên ?"

câu 193 mang đến 208

Thưa rằng: "Tkhô cứng khí xưa ni, "Mới bên nhau thời gian ban ngày đã quên. 195. "Hàn gia ngơi nghỉ mé tây thiên, "Dưới dòng nước tung trên tất cả cầu. "Mấy lòng hạ nạm mang đến nhau, "Mấy lời hạ tứ ném châu gieo xoàn. "Vâng trình hội công ty xem tường, 200. "Mà sao vào sổ đoạn ngôi trường có tên. "Âu đành trái kiếp nhân duim, "Cùng fan một hội, một thuyền đâu xa. "Này mười bài bác bắt đầu bắt đầu ra, "Câu thần lại mượn bút hoa vẽ vời." 205.


Bạn đang xem: Người ơi gặp gỡ làm chi


Xem thêm: Ăn Gì Ở Quy Nhơn Ăn Gì Ngon, 12 Món Ngon Quy Nhơn Nhắc Là Nhớ


Xem thêm: Hiện Tượng Giao Thoa Ánh Sáng Là Gì ? Giải Thích Hiện Tượng Giao Thoa


Kiều vâng lĩnh ý đề bài bác, Tay tiên một vẩy đầy đủ mười khúc ngâm. Xem thơ nức nsống khen thầm: "Giá đành tú khẩu cẩm trung ương dị kì

*
câu 209 cho 224

"Ví đưa vào tập Đoạn Trường 210. "Thì treo giải quán quân bỏ ra dường mang đến ai." Thềm hoa khách hàng đã trlàm việc hài, Nàng còn cầm lại một nhị từ tình. Gió đâu sịch bức tấm che mành, Tỉnh ra mới hiểu được mình nằm mộng. 215. Trông theo như thế nào thấy đâu nào Hương quá dường hãy ra vào nơi đây. Một bản thân lưỡng lự canh khuya, Đường xa nghĩ nỗi sau này nhưng mà tởm. Hoa trôi lục bình dạt đã đành, 220. Biết dulặng bản thân, biết phận bản thân cụ thôi ! Nỗi riêng rẽ lớp lớp sóng dồi, Nghĩ đòi cơn lại sụt sùi đòi cơn. Giọng Kiều rền rĩ trướng loan, Nhà Huim chợt tỉnh hỏi: "Cơn cớ gì ?"

*
câu 225 mang lại 240

225. "Cớ sao è cổ trọc canh khuya, Màu hoa lê hãy dầm dề giọt mưa ?" Thưa rằng: "Chút ít phận ntạo thơ, "Dưỡng sinch đôi nợ tóc tơ chưa thường. "Buổi ngày nghịch mả Đạm Tiên, 230. "Nhắp đi thranh ma thấy ứng ngay tắp lự chiêm bao. "Đoạn trường là số cụ làm sao, "Bài ra thay ấy, vịnh vào nuốm cơ. "Cđọng vào mộng triệu cơ mà suy, "Phận nhỏ thôi tất cả ra gì mai sau !" 235. Dạy rằng: "Mộng huyễn cđọng đâu, "Bỗng không download óc chuốc sầu nghĩ nao." Vâng lời khuyên giải phải chăng cao, Chưa chấm dứt điều nghĩ vẫn dào mạch Tương. Ngoài tuy nhiên thỏ thẻ oanh vàng, 240. Nách tường bông liễu bay ngang trước tấm che.


Chuyên mục: Blogs