Hay kêu ca, đừng hỏi vì sao cả đời bạn phải đi làm thuê

Bạn muốn an toàn, muốn cuộc sống cứ trôi qua bình lặng, sáng đi tối về thì làm thuê đúng là 1 lựa chọn đúng đắn. Nhưng bạn là người muốn giàu có, muốn nhiều hơn nữa nhưng bạn vẫn hay kêu ca vì tôi thế này, vì tôi thế khác

 

Hay kêu ca, đừng hỏi vì sao cả đời bạn phải đi làm thuê

 

Rất nhiều người hay nói rằng, tôi nghèo, tôi không có tiền, tôi muốn kinh doanh mà không có vốn. Điều này thật đáng cười bởi thực ra trên người bạn vốn có cả núi vàng (tài sản vô hình) chỉ là bạn không dám thừa nhận. Bạn thà chôn vùi nó đi chứ không dám tận dụng. Và mỗi khi ngồi với một ai đó bạn lạ kêu ca rằng :

Tôi không có tài ăn nói

Không có ai vừa mới sinh ra đã biết ăn biết nói cả, dù là diễn giả hay diễn thuyết gia đứng trên sân khấu cũng không thể xuất khẩu thành văn trong một chốc một lát được, tất cả đều phải học và tích lũy.

Bạn chẳng phải rất giỏi mắng chửi người khác hoặc hay kêu ca phàn nàn sao? Đây không phải là tài ăn nói thì là gì? Nó chính là tài ăn nói chỉ là nó chưa có đủ chất dinh dưỡng mà thôi; Nghe người khác tranh luận bạn cũng lao bình luận từ đầu đến cuối mà lại không tự kiểm điểm bản thân. Nếu như bạn học nhiều luyện nhiều thì hôm nay bạn còn dám nói mình không có tài ăn nói không?

Tôi không có vốn

Không phải bạn không có tiền mà là bạn không có đầu óc kiếm tiền. Đi làm cả chục năm rồi mà vẫn không có tiền ư? Có tiền nhưng tiêu hết rồi. Tiêu hết vào những việc không có thu hồi lại như ăn chơi nhảy múa hoặc để chết một đống tiền khiến nó mất hết giá trị mà không chịu nghĩ cách để tối đa hóa lợi ích vốn có của nó.

Và cứ như vậy tiền không đủ tiêu, tháng nào cũng không thoát khỏi kiếp viêm màng túi, không biết lo xa, sống ngày nào hay ngày đó.

Tôi không có năng lực

Không phải bạn không có năng lực mà là bạn không cho mình cơ hội để rèn giũa bản thân, làm gì có ai vừa sinh ra đã biết đi, biết chạy, làm gì có ai vừa tốt nghiệp ra trường đã trở nên xuất chúng trong xã hội? Làm gì có ai vừa khởi nghiệp đã thành công? Khi người khác đang cố gắng học hỏi, cố gắng tích lũy, cố gắng tìm phương pháp và đường đi đúng đắn thì bạn đang làm gì?

Năng lực là do sự cố gắng tu luyện mà có, không cố gắng mà đòi hỏi năng lực thì chỉ là chuyện ảo tưởng mà thôi. Cần cù bù thông minh, chỉ cần có ý chí cố gắng và phấn đấu thì không sợ không có cơ hội thành công.

Tôi không có thời gian

Có rất nhiều thời gian nhưng cũng lãng phí quá nhiều thời gian, khi người khác dùi mài kinh sử thì bạn lao đầu vào cày phim, khi người khác không ngừng học hỏi và trau dồi kiến thức thì bạn dùng đủ trò tiêu khiển giết thời gian.

Tóm lại thời gian càng dư thừa bạn sẽ càng cảm thấy vô vị, thấy người khác kiếm được nhiều tiền bạn cũng biết ngưỡng mộ người ta đấy chứ nhưng lại không chịu khó học hỏi cách tận dụng thời gian sáng tạo giá trị của người ta, thay vào đó cả ngày bạn chỉ biết lê la vất vưởng giết thời gian lặp lại hết ngày này sang tháng khác.

Tôi không có tâm trạng - không hứng thú

Tâm trạng vui thì đi du lịch, tâm trạng buồn thì nhậu nhẹt giải sầu, tâm trạng vui thì lượn phố mua sắm, tâm trạng buồn thì cày game…Vậy đến khi nào bạn mới có tâm trạng để cố gắng phấn đấu đây? Hứng thú là gì? Không có thành công thì lấy đâu ra niềm vui. Mua sắm nhậu nhẹt thì có hứng thú còn đi làm kiếm tiền thì không có hứng thú sao? Đến khi nghèo trắng tay, phải trả cả đống nợ thì mới có hứng thú sao?